Có một thời trôi mãi đến ngày xưa.Cái thuở thơ ngây trặn tròn lay láy.
Với những dại khờ cóng lạnh bàn tay.
Ánh mắt thẹn thùng và nụ cười se sắt.
Có một thời tuổi xuân mãi xanh tươi.
Mơ ước viển vông, buồn vui không dấu nổi.
Có một thời tình yêu đến và đi rất vội.
Có một thời nhìn cánh hoa nở cũng bâng khuâng.
Anh đã đi qua mấy chặng dốc tháng năm.
Bao thương nhớ buồn vui và hy vọng.
Giờ đây khi mái đầu đã pha mầu sợi bạc.
Để lãng quên trong thương nhớ ngày xưa.
Vẫn biết rằng mùa xuân rồi cũng hết.
Hôm qua xanh ngày mai sẽ lại già.
Thoảng đời người chẳng mấy chốc đã qua.
Chỉ còn lại hôm nay là vĩnh cửu.
Chỉ chút thời gian từng phút từng giờ.
Thôi anh nhé để ngày xưa trôi vào ký ức.
Để hôm nay trái tim hoà nhịp đập.
Tình ấm nồng hơn thuở ấy ngày xưa.
Nắng đã quên mùa xưa
Trả lờiXóaNên không về góc phố
Đìu hiu đường bụi đò
Lá rơi nhiều theo mưa
Thơ đã quên người xưa
Chữ nhìn nhau ngơ ngác
Vần chạm nhau xào xạc
Ta quên ... hình như chưa .