Chào mừng bạn đến với MÙA THU HÀ NỘI!

16.2.13

TÌM CHA





Tìm cha trong bóng chiều tà
Trong làn hương khói biết cha nơi nào
Lòng con thổn thức nghẹn ngào
Cha ơi! có biết con vào thăm cha


Chỉ còn khoảng lặng hư không
Bóng cha trên những cánh đồng cỏ hoa
Tuy gần …nhưng lại rất xa
Gạt nhanh giọt lệ ướt nhòa hoàng hôn

15.2.13

MỘT NGÀY NHỚ ANH



Lại một ngày em lại nhớ anh
Như cơn mưa giữa trời mùa hạ
Như bản nhạc êm đềm tha thiết mênh mang
Chợt ào lên thành khúc hát tự tình…

Con phố bên em những đêm không ngủ
Trên trang giấy buồn, nét chữ liêu xiêu…
Một ngày đầu xuân, một ngày nhớ…
Bên nhành chi mai, nỗi nhớ không lời…

Anh ở gần mà vẫn cứ xa xôi
Như câu thơ của anh em vừa đọc
Trong đêm dài giữa mênh mông khoảnh khắc
Câu thơ buồn không thành bản tình ca



Lại một ngày qua em lại nhớ anh
Em lại chờ và lại thêm nỗi nhớ…
Giữa cuộc đời có muôn ngàn con sóng
Anh đi đâu để con sóng bạc đầu

Lại một ngày qua anh vẫn đi đâu
Như cánh chim bay không tìm về bến đỗ...
Con dốc sau lưng…con dốc dài nghiêng ngả…
Em mệt nhoài trong giấc ngủ bâng khuâng…


14.2.13

CHỮ DUYÊN VÀ CHỮ PHẬN


Duyên phận không hề bỏ chúng ta đi, nó chỉ tạm thời đi vắng để chờ thời điểm thích hợp, nơi thích hợp thì sẽ cho bạn gặp một người mà chữ duyên của bạn sẽ biến thành chữ phận
Nếu đã là của nhau, thì sẽ mãi mãi là của nhau, dù có mất bao lâu để chờ đợi, có mất bao xa để tìm đến và

Chắc chắn, bạn sẽ tìm thấy tình yêu của đời mình, ở một nơi nào đó, vì mỗi người đều mang trên mình một duyên phận


11.2.13

PHÚT GIAO THỪA LẶNG LẼ

Một năm qua nhanh với bao buồn vui dang dở, với bao ước muốn chưa thực hiện được...những kỷ niệm, những ký ức chưa kịp phai nhòa, những bồi hồi rung động mà tình yêu anh mang đến lại xâm chiếm lấy hồn ta


     Giao thừa là giây phút để chúng ta tạm biệt những buồn vui năm cũ ,những kỷ niệm trong quá khứ, những lạnh lẽo mùa đông để đến với mùa xuân, một sự khởi đầu cho một năm mới
     Trong giây phút giao thừa , khoảnh khắc chuyển giao năm cũ sang năm mới ta lại thấy lòng mình như lắng lại, một khoảng lặng sâu lắng trong tâm hồn và những kỷ niệm buồn vui đã qua lại ùa về xâm chiếm lấy hồn ta và câu thơ của anh cứ như reo vần trong đầu ta vậy:
              ‘Ta bước bên chiều lặng lẽ mùa đông
               Những bước chia tay vui buồn năm cũ
               Tất cả rồi thành rêu phong bụi phủ
               Tất cả rồi thành xa lạ lãng quên”
     Phải chăng có thể thành xa lạ lãng quên!!!
     Một năm trôi qua nhanh , rất nhanh với bao buồn vui dang dở, với bao những ước muốn chưa thực hiện được…những kỷ niệm, những ký ức chưa kịp phai nhòa. Những bồi hồi, những rung động mà tình yêu anh mang đến  lại xâm chiếm lấy hồn ta,. Rồi những giọt nước mắt của buồn đau trong quá khứ lại tràn mi, những nỗi đau vò xé tâm can ta, giầy vò cõi lòng ta như còn hiện hữu đâu đây. Sao trong giây phút này mọi cảm xúc cứ ùa về, lẫn lộn những buồn vui, dang dở, một nỗi buồn xa xăm cứ bủa vây lấy ta vậy, có lẽ là nỗi cô độc của ta chăng
    Thế rồi phút giao thừa cũng đến, một khoảnh  khắc thiêng liêng trong năm cũng đã đến rồi .Dường như mọi thứ trở nên huyền ảo , những giọt nước mắt, những buồn vui vây bủa lấy ta trong phút trước dường như tan ra hòa quện cũng đất trời chờ đón một mùa xuân mới. Rồi những cảm giác bình yên, ấm áp lại trở về, với bao hy vọng
    Và câu hát của ai đó cứ văng vẳng bên tai ta:
          “… Lặng lẽ mùa đông như câu hát cuối cùng
                Những gì đã qua sẽ còn lại trong chúng ta
                Lặng lẽ, mùa xuân như câu hát bắt đầu
                Từ giây phút giao thừa thì thầm bao ước ao”
     Mùa đông buồn và lạnh lẽo đã qua, để nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp lại về. Cuộc sống là một vòng quay của số phận, con người và vạn vật không tồn tại được mãi, nhưng những ký ức đã qua thì cứ còn tồn tại mãi trong ta, rồi có lúc nó lại trở về bủa vây lấy ta, vò xé tâm can ta. Giây phút giao thừa. ở cái thời khắc ấy” Lặng lẽ mùa xuân như câu hát bắt đầu” đã dìu ta vào cơn mơ đầy xao động, để rồi những hình ảnh của quá khứ lại hiện về trong phút chốc, những kỷ niệm khó vùi chôn, sâu đậm vây xoắn lấy ta trong phút chốc lại được thay bằng những ao ước, những khát khao, dự định mới trong nhịp sống quay cuồng , gấp gáp của vòng đời
    Giây phút giao thừa, giây phút thiêng liêng của đất trời đã mang đến cho ta giây phút tĩnh lặng để ta nhìn lại những gì đã qua với những day dứt, luyến tiếc và một chút hy vọng mong manh như gió như sương:
                      “Ta cảm kích chào  xuân vui điềm tĩnh
                       Hoa đào ư? Và quất nữa cứ đưa hương
                       Xuân đã đến mà ta cô đơn quá
                       Đời cát bụi thoảng như gió như sương…”
   Xuân ùa về trong ta, mang đến cho ta những thổn thức, những rung động đến nao lòng, mùa xuân, mùa của sự sinh sôi, cây cỏ lại đâm chồi nẩy lộc, và rồi sự rung đông tình yêu lại tràn ngập lấy hồn ta.
                 ‘Kìa, mùa xuân đã về…”
     Thời gian cứ lặng lẽ trôi, để khi nhìn lại một năm thấy thời gian trôi nhanh, rồi lại thấy phút giao thừa lặng lẽ với những vui buồn lại ùa về, và trong phút giây đó lại thấy lòng nao nao, nhớ anh da diết…