Em gọi tình yêu của anh là tia nắng hạ
Tia nắng ngọt ngào, tia nắng gắt gao
Như thỏ thẻ giọt sương đêm mùa hạ
Sớm bình minh nắng bừng em tỉnh giấc
Gọi gió về mơn man tóc em bay
Anh thì thầm yêu em nhiều biết mấy
Em khẽ khàng nép sát vào ngực anh
Anh thảy nắng vào trong biển tình nhỏ
Đem ngọt ngào vào trong trái tim yêu
Em thảy nhớ vào cơn gió phiêu diêu
Gọi mùa xuân sắc tươi hồng trở lại
Em làm gió để đi cùng
với nắng
Cuốn tình yêu thành vực xoáy muôn trùng
Cuốn nỗi nhớ thành vô cùng vô tận
Để bên anh chắp cánh giấc mơ chung
Em làm mây để chở thương chở nhớ
Đầy ắp miên man, đầy ắp nụ cười
Và có anh những ngày muốn khóc
Oà vào lòng như nắng hạ êm tươi
Em đưa tay ôm tình nồng nắng nhạt
Toả hương say trong giọt nắng lung linh
Muốn đón gió hôn vào môi dịu mát
Ôm nắng vào ấm áp trái tim yêu
Ai gọi gió lao xao bên khung cửa
Ai gọi mây bồng bềnh dưới hàng cây
Ai gọi mưa giăng hàng như mời mọc
Ai đón nắng mang đi mãi khuất xa
Em chợt nhìn cuối con đường không nắng
Gió lay tàn từng cành tím hoa lan
Mưa giăng giăng chùm bong bóng vỡ tan
Trời không nắng bầu trời mầu u ám
Em chợt khóc nghe tim mình thổn thức
Hồn cô đơn nức nở giữa đêm đen
Tia nắng hạ vui chơi sao mải miết
Để đêm đen phủ kín khoảng trời này
Nắng không về cho lòng em ấm lại
Gió vô tình gửi lại chút hương xưa
Dù giờ đây em lặng bước dưới mưa
Nhưng còn mãi trong em miền ký ức

