Có vé nào đi tuổi thơ không, ta muốn mua một vé? Để ta được trở
về ngôi nhà của mẹ, ngôi nhà trước ngõ có cây bàng tán rộng , để được cùng chúng bạn nô đùa dưới gốc bàng, để được
về trong tình thương của cha, để ta được nghe tiếng ru ầu ơ của mẹ, để được ngả
đầu vào lòng mẹ những khi buồn khi tủi, trong những ngày chiến tranh , ta lại
nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Hà nôi, và rồi cha mẹ ta lại vội vã đưa
ta vào hầm trú ẩn để nghe còi báo yên lại trở về cuộc sống bình yên dường như
chưa có mùi thuốc súng, ta lớn lên từ đó, thời bom đạn cũng đã qua.Mẹ nuôi ta
bằng tình thương yêu và hy vọng của mẹ
Ta biết buồn từ thời nào cũng không rõ, có lẽ từ khi mái tóc
dài ta biết thả ngang vai, những nỗi buồn, những niềm vui theo ta từng ngày,
từng tháng.
Rồi cuộc sống hối hả
hàng ngày xoắn ta vào guồng quay của nó, mải miết, kiếm tìm trong cuộc sống bon
chen, và rồi cuộc đời lại cho ta hạnh phúc, cho ta đau khổ, cho ta nỗi cô đơn
trống vắng đến vô cùng giữa mênh mông biển
người. Để bây giờ trong ta chỉ còn đọng lại những nỗi đau , nó luôn
hiện hữu quanh ta, vò xé cõi lòng ta, nó như cơn bão quăng quật trái tim mỏi
mệt của ta. Để bây giờ ta nhận thấy phía cuối con đường mờ mịt chẳng có ai đứng đợi ta...
Ai mua vé đi tuổi thơ với ta không nhỉ? Về với tuổi thơ ta,
ta muốn trở về vùng quê yên tĩnh thuở nào, thời chiến tranh ta đã sơ tán . Ở đó
có những đồng lúa thơm ngát thẳng cánh cò bay, ta sẽ lại ra đồng lúa non hái
những bông lúa còn đòng đòng thơm mùi sữa, ta sẽ lại nhặt những bông hoa bưởi
hoa cam để ướp vào trang vở, để khi trời tối ta lại ra vườn bắt đom đóm thả vào
chiếc lọ cho nó sáng lập lòe, ở đó ta cũng đã đi tắm sông mỗi buổi chiều và rồi
ta lại cất tiếng cười ròn tan cùng chúng bạn, ở đó ta lại đi thả diều , bắt bướm...
Ta muốn về tuổi thơ
ta, cái thời Hà nội không có xe máy như bây giờ, chỉ có những chiếc xe đạp hối hả mỗi khi tan ca, chỉ có tiếng tầu điện
leng keng chở ta đi khắp phố phường Hà nội, những con phố đưa ta đến mái trường
dạy ta khôn lớn thành người
Ai cùng ta mua vé lên
tầu đi tuổi thơ?
Cùng ta lên tầu về với tuổi thơ, ngược về với quá khứ xa
xưa, ta muốn tìm về cái ngày thơ ngây ấy, cái ngày ở đó không có nỗi buồn , cái
ngày ở đó không còn nỗi đau vò xé cõi lòng ta, cái ngày trái tim non trẻ của ta
vẫn tràn đầy sức sống, khối óc của ta không phải mỏi mệt như bây giờ, cái ngày
thơ ngây ấy, cái ngày chưa có dông tố trong lòng, Ta lại như con trẻ , lại được
ngả vào lòng mẹ vòi quà, lại vui mừng khi tết đến được mua một manh áo mới. Về
với tuổi thơ ta, ta muốn để lại những buồn đau, những giọt nước mắt lúc nào
cũng ướt hoen mi, để lại trái tim mệt
mỏi của ta , để lại bão dông trong lòng ta ở lại
Ta muốn trở về tuổi thơ ta, ta muốn ngược dòng về quá khứ, ta muốn con tầu đưa ta về với những ký ức đẹp tự thuở nào, ta muốn trở về ta nguyên vẹn ngày xưa. Để những nỗi buồn sẽ lại bay đi theo mây theo gió. Và rồi ta lại mơ mộng. lại khát khao, lại mong chờ ai sẽ đợi ta ở cuối con đường, ai sẽ nắm tay ta đi hết chặng đường dài phía trước.
Ta muốn trở về tuổi thơ ta, ta muốn ngược dòng về quá khứ, ta muốn con tầu đưa ta về với những ký ức đẹp tự thuở nào, ta muốn trở về ta nguyên vẹn ngày xưa. Để những nỗi buồn sẽ lại bay đi theo mây theo gió. Và rồi ta lại mơ mộng. lại khát khao, lại mong chờ ai sẽ đợi ta ở cuối con đường, ai sẽ nắm tay ta đi hết chặng đường dài phía trước.
Ai ơ cho ta một vé đi tuổi thơ!!!

Ngồi buồn nhớ lại tuổi thơ
Trả lờiXóaNhớ ngày xưa có con đò ven sông
sân trường có bóng phượng hồng
Nhớ em ngày ấy mắt long lanh cười
Tuổi thơ hai đứa cùng chơi
Nhặt hoa bưởi bảo sao rơi trên trời
Em thường quấn quít bên tôi
Chân vui chim sáo nói cười ngây thơ
Ngày xưa là của mộng mơ
Bướm vàng bay đậu trang thơ học trò
Một hôm thuyền lạc bến bờ
Ai đem thả hết khung trời ngày xưa
Cầu vòng ngũ sắc trời mưa
Tôi đi cũng mấy chục mùa phượng rơi
Hôm nay Đ L về chơi
Gặp nhau bỗng thấy bồi hồi làm sao
Tay tôi một nhánh bông lau
Tay em một chiếc dù xoay màu hồng
Dưới chân cỏ thắm xanh rờn
Ngày xưa tôi nhớ..... em còn nhớ không