Em không buồn khi mùa
Thu ra đi
Những chiếc lá chẳng hẹn ngày trở lại
Trải hồn mình cho nỗi nhớ heo may
Em chẳng buồn khi heo hắt chiều nay
Đêm buốt giá hạt mưa Đông chợt đến
Như nhắc thầm con tầu yêu về bến
Giác mộng nào trong nỗi nhớ mênh mang
Em vẫn giữ trong tim những mùa vàng
Thu ký ức, nơi thiên đàng ngày ấy
Dù bão đời có nhẫn tâm xô đẩy
Thì trong em vẫn nhớ “Đừng buông nhau”
Em thầm hẹn để tới
mùa Thu sau
Anh hãy viết những vần Thơ kỳ vĩ
Em nâng niu gói trong tim tri kỷ
Nên chẳng buồn cứ để mùa Thu đi