Chuyện trước miếu Quan Âm......
"...Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ...Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng...". Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút.
Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện:
"Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi:
"Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích.
Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi.
Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà Quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng.
Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng.
Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Trạng Nguyên Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện.
Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta?
Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ.
Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng.
Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng?
Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta.
Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật:
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc.
Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người
không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Bài đăng này được sưu tầm tứ liệu trên internet
31.3.13
8.3.13
NHỚ VỀ NƠI ĐÓ NGÀY XƯA
Em lại về qua nơi đó ngày xưa
Con đường nhỏ ven Hồ Tây ngày ấy
Lặng lẽ bước không biết hư hay thực vậy
Lòng xốn xao nghe nỗi nhớ tràn về
Con đường xưa giờ như dài lê thê
Hàng liễu rủ ngả nghiêng nơi bến cũ
Quán vắng lưa thưa chìm dần vào giấc ngủ
Lặng lẽ một mình trông đợi người về
Nhớ vòng tay siết chặt giữa cơn mê
Lời thì thầm thoang thoảng bên tai
Như tiếng gió đưa về chốn thiên thai
Chợt đến chợt đi. Chợt nhớ đã xa
Con phố vắng giờ mình em lẻ bước
Bóng người xưa vời vợi ở chốn nao
Bỏ lại đây nỗi nhớ cồn cào
Chạnh lòng nhớ mùa thu xa xưa ấy
--------------------------------
Hà Nội ơi một nỗi nhớ khát khao
Trong trang thơ Tháp Rùa in đáy nước
Nhớ ngày xưa chân ai ngập ngường bước
Cổ Ngư chiều, bóng liễu mặt hồ Gươm
Xa Hà Nội , xa những con đường
Hương sữa vương cho lòng ai bối rối
Nhớ không anh hẹn hò trong mỗi tối
Công viên nào nơi ta đã dừng chân
Xa Hà Nội lòng chợt thấy bâng khuâng
Khi thu về tán bàng chao trước gió
Hà Nội thân yêu nơi anh từng gắn bó
Để trưởng thành cho mơ ước ngày xanh
Hà Nội ơi nỗi nhớ nào trong anh
Là bóng em chiều công viên lộng gió
Hà Nội trong anh là những điều đó
Giản dị thôi mà thân thiết bao nhiêu
Hà Nội trong anh gom hết cả những điều
Là nỗi nhớ trong chiều thu vương vấn
Tiếng còi tàu chẳng lẫn lúc hoàng hôn
Hà Nội ơi nơi gửi gắm tâm hồn ...
Nhà văn Thuỵ viên
Con đường nhỏ ven Hồ Tây ngày ấy
Lặng lẽ bước không biết hư hay thực vậy
Lòng xốn xao nghe nỗi nhớ tràn về
Con đường xưa giờ như dài lê thê
Hàng liễu rủ ngả nghiêng nơi bến cũ
Quán vắng lưa thưa chìm dần vào giấc ngủ
Lặng lẽ một mình trông đợi người về
Nhớ vòng tay siết chặt giữa cơn mê
Lời thì thầm thoang thoảng bên tai
Như tiếng gió đưa về chốn thiên thai
Chợt đến chợt đi. Chợt nhớ đã xa
Con phố vắng giờ mình em lẻ bước
Bóng người xưa vời vợi ở chốn nao
Bỏ lại đây nỗi nhớ cồn cào
Chạnh lòng nhớ mùa thu xa xưa ấy
--------------------------------
Hà Nội ơi một nỗi nhớ khát khao
Trong trang thơ Tháp Rùa in đáy nước
Nhớ ngày xưa chân ai ngập ngường bước
Cổ Ngư chiều, bóng liễu mặt hồ Gươm
Xa Hà Nội , xa những con đường
Hương sữa vương cho lòng ai bối rối
Nhớ không anh hẹn hò trong mỗi tối
Công viên nào nơi ta đã dừng chân
Xa Hà Nội lòng chợt thấy bâng khuâng
Khi thu về tán bàng chao trước gió
Hà Nội thân yêu nơi anh từng gắn bó
Để trưởng thành cho mơ ước ngày xanh
Hà Nội ơi nỗi nhớ nào trong anh
Là bóng em chiều công viên lộng gió
Hà Nội trong anh là những điều đó
Giản dị thôi mà thân thiết bao nhiêu
Hà Nội trong anh gom hết cả những điều
Là nỗi nhớ trong chiều thu vương vấn
Tiếng còi tàu chẳng lẫn lúc hoàng hôn
Hà Nội ơi nơi gửi gắm tâm hồn ...
Nhà văn Thuỵ viên
6.3.13
NGÀY ANH ĐẾN BÊN EM ANH NÓI
Ngày anh đến với em anh nói.Anh yêu em còn lại nốt quãng đời.
Cũng là lúc tâm hồn em xao động.
Cũng là ngày nắng ấm đến con tim.
Ngày anh đến bên em anh nói.
Lời thì thầm câu nói yêu thương.
Cũng là lúc những khổ đau em đã trải.
Như nhẹ vơi bớt gánh nặng cuộc đời.
Ngày anh đến bên em anh nói.
Muốn đôi mình mãi hạnh phúc bên nhau.
Là anh biết không còn ai hơn nữa.
Trong tim anh người đó chính là em.
Anh có biết không khi ngày anh đến.
Cũng là ngày trái tim em biết hát.
Và anh đã giành tặng em hết thẩy.
Trái tim yêu cùng say đắm nồng nàn.
5.3.13
ANH CHỞ NGÀY XƯA VỀ PHÍA NỖI BUỒN
Có tiếng thơ nào văng vẳng bên ta.
Anh đi tìm xưa trong màn trời ký ức.
Thương nhớ buồn đau với bao nhiêu được mất.
Ba mười năm gần nửa cuộc đời.
Có tiêng thơ nào văng vẳng bên ta.
Anh chở ngày xưa về màn trời ký ức.
Chở hết tuổi thơ thời vẫn còn day dứt.
Trên nét thơ ngây, lay láy làn mi.
Anh chở ngày xưa, chở tàn đông ra đi.
Chở hững hờ, chai sạn , đơn côi.
Chở mọi ưu tư trong rẽ chia muôn lối.
Chở hết nỗi buồn trong đêm tối mênh mang.
Thôi nhé xa rồi những ngày xưa.
Buồn cũ xa rồi anh đừng thao thức nữa.
Khi tình yêu không còn là hai nửa.
Nguyên vẹn trao rồi chẳng thể vỡ tan thêm.
Thôi nhé anh ơi đừng vương vấn ngày xưa.
Dẫu mưa nguồn, dẫu bóng đêm, bão tố.
Dẫu cuộc đờii có cách chia hai nửa.
Ngọn lửa trong tim vẫn cháy trọn tình yêu.
Anh đi tìm xưa trong màn trời ký ức.
Thương nhớ buồn đau với bao nhiêu được mất.
Ba mười năm gần nửa cuộc đời.
Có tiêng thơ nào văng vẳng bên ta.
Anh chở ngày xưa về màn trời ký ức.
Chở hết tuổi thơ thời vẫn còn day dứt.
Trên nét thơ ngây, lay láy làn mi.
Anh chở ngày xưa, chở tàn đông ra đi.
Chở hững hờ, chai sạn , đơn côi.
Chở mọi ưu tư trong rẽ chia muôn lối.
Chở hết nỗi buồn trong đêm tối mênh mang.
Thôi nhé xa rồi những ngày xưa.
Buồn cũ xa rồi anh đừng thao thức nữa.
Khi tình yêu không còn là hai nửa.
Nguyên vẹn trao rồi chẳng thể vỡ tan thêm.
Thôi nhé anh ơi đừng vương vấn ngày xưa.
Dẫu mưa nguồn, dẫu bóng đêm, bão tố.
Dẫu cuộc đờii có cách chia hai nửa.
Ngọn lửa trong tim vẫn cháy trọn tình yêu.
THUỞ ẤY NGÀY XƯA
Có một thời trôi mãi đến ngày xưa.Cái thuở thơ ngây trặn tròn lay láy.
Với những dại khờ cóng lạnh bàn tay.
Ánh mắt thẹn thùng và nụ cười se sắt.
Có một thời tuổi xuân mãi xanh tươi.
Mơ ước viển vông, buồn vui không dấu nổi.
Có một thời tình yêu đến và đi rất vội.
Có một thời nhìn cánh hoa nở cũng bâng khuâng.
Anh đã đi qua mấy chặng dốc tháng năm.
Bao thương nhớ buồn vui và hy vọng.
Giờ đây khi mái đầu đã pha mầu sợi bạc.
Để lãng quên trong thương nhớ ngày xưa.
Vẫn biết rằng mùa xuân rồi cũng hết.
Hôm qua xanh ngày mai sẽ lại già.
Thoảng đời người chẳng mấy chốc đã qua.
Chỉ còn lại hôm nay là vĩnh cửu.
Chỉ chút thời gian từng phút từng giờ.
Thôi anh nhé để ngày xưa trôi vào ký ức.
Để hôm nay trái tim hoà nhịp đập.
Tình ấm nồng hơn thuở ấy ngày xưa.
4.3.13
CÓ VÉ NÀO CHO TA ĐI TUỔI THƠ
Có vé nào đi tuổi thơ không, ta muốn mua một vé? Để ta được trở
về ngôi nhà của mẹ, ngôi nhà trước ngõ có cây bàng tán rộng , để được cùng chúng bạn nô đùa dưới gốc bàng, để được
về trong tình thương của cha, để ta được nghe tiếng ru ầu ơ của mẹ, để được ngả
đầu vào lòng mẹ những khi buồn khi tủi, trong những ngày chiến tranh , ta lại
nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Hà nôi, và rồi cha mẹ ta lại vội vã đưa
ta vào hầm trú ẩn để nghe còi báo yên lại trở về cuộc sống bình yên dường như
chưa có mùi thuốc súng, ta lớn lên từ đó, thời bom đạn cũng đã qua.Mẹ nuôi ta
bằng tình thương yêu và hy vọng của mẹ
Ta biết buồn từ thời nào cũng không rõ, có lẽ từ khi mái tóc
dài ta biết thả ngang vai, những nỗi buồn, những niềm vui theo ta từng ngày,
từng tháng.
Rồi cuộc sống hối hả
hàng ngày xoắn ta vào guồng quay của nó, mải miết, kiếm tìm trong cuộc sống bon
chen, và rồi cuộc đời lại cho ta hạnh phúc, cho ta đau khổ, cho ta nỗi cô đơn
trống vắng đến vô cùng giữa mênh mông biển
người. Để bây giờ trong ta chỉ còn đọng lại những nỗi đau , nó luôn
hiện hữu quanh ta, vò xé cõi lòng ta, nó như cơn bão quăng quật trái tim mỏi
mệt của ta. Để bây giờ ta nhận thấy phía cuối con đường mờ mịt chẳng có ai đứng đợi ta...
Ai mua vé đi tuổi thơ với ta không nhỉ? Về với tuổi thơ ta,
ta muốn trở về vùng quê yên tĩnh thuở nào, thời chiến tranh ta đã sơ tán . Ở đó
có những đồng lúa thơm ngát thẳng cánh cò bay, ta sẽ lại ra đồng lúa non hái
những bông lúa còn đòng đòng thơm mùi sữa, ta sẽ lại nhặt những bông hoa bưởi
hoa cam để ướp vào trang vở, để khi trời tối ta lại ra vườn bắt đom đóm thả vào
chiếc lọ cho nó sáng lập lòe, ở đó ta cũng đã đi tắm sông mỗi buổi chiều và rồi
ta lại cất tiếng cười ròn tan cùng chúng bạn, ở đó ta lại đi thả diều , bắt bướm...
Ta muốn về tuổi thơ
ta, cái thời Hà nội không có xe máy như bây giờ, chỉ có những chiếc xe đạp hối hả mỗi khi tan ca, chỉ có tiếng tầu điện
leng keng chở ta đi khắp phố phường Hà nội, những con phố đưa ta đến mái trường
dạy ta khôn lớn thành người
Ai cùng ta mua vé lên
tầu đi tuổi thơ?
Cùng ta lên tầu về với tuổi thơ, ngược về với quá khứ xa
xưa, ta muốn tìm về cái ngày thơ ngây ấy, cái ngày ở đó không có nỗi buồn , cái
ngày ở đó không còn nỗi đau vò xé cõi lòng ta, cái ngày trái tim non trẻ của ta
vẫn tràn đầy sức sống, khối óc của ta không phải mỏi mệt như bây giờ, cái ngày
thơ ngây ấy, cái ngày chưa có dông tố trong lòng, Ta lại như con trẻ , lại được
ngả vào lòng mẹ vòi quà, lại vui mừng khi tết đến được mua một manh áo mới. Về
với tuổi thơ ta, ta muốn để lại những buồn đau, những giọt nước mắt lúc nào
cũng ướt hoen mi, để lại trái tim mệt
mỏi của ta , để lại bão dông trong lòng ta ở lại
Ta muốn trở về tuổi thơ ta, ta muốn ngược dòng về quá khứ, ta muốn con tầu đưa ta về với những ký ức đẹp tự thuở nào, ta muốn trở về ta nguyên vẹn ngày xưa. Để những nỗi buồn sẽ lại bay đi theo mây theo gió. Và rồi ta lại mơ mộng. lại khát khao, lại mong chờ ai sẽ đợi ta ở cuối con đường, ai sẽ nắm tay ta đi hết chặng đường dài phía trước.
Ta muốn trở về tuổi thơ ta, ta muốn ngược dòng về quá khứ, ta muốn con tầu đưa ta về với những ký ức đẹp tự thuở nào, ta muốn trở về ta nguyên vẹn ngày xưa. Để những nỗi buồn sẽ lại bay đi theo mây theo gió. Và rồi ta lại mơ mộng. lại khát khao, lại mong chờ ai sẽ đợi ta ở cuối con đường, ai sẽ nắm tay ta đi hết chặng đường dài phía trước.
Ai ơ cho ta một vé đi tuổi thơ!!!
Nhãn:
CẢM XÚC
Google Account Video Purchases
United States
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


