Nghe khắc khoải tiếng con tim thổn thức
Như mặt biển cồn cào muôn đợt sóng
Chưa bao giờ dịu một chút bình yên
Gió thổi về trong nỗi nhớ triền miên
Âm ỉ cháy nay bùng lên ngọn lửa
Trào nước mắt dỗi hờn và tha thứ
Nhắm mắt nhìn năm tháng miệt mài trôi
Gió thổi về trong nỗi nhớ đơn côi
Cho tiếc nuối tháng ngày không còn nữa
Nhặt chút dư âm nhen lên thành ngọn lửa
Gom gió về thổi hết nỗi buồn riêng
Gió thổi về trong nỗi nhớ chao nghiêng
Đêm tan thành giọt sương Thu lạnh ngắt
Mòn mỏi đợi một bình minh dè dặt
Giọt đêm dài vô tận cõi lòng ơi!

Anh ra đi trong buổi chiều lộng gió
Trả lờiXóaLá thu bay vàng úa buổi chiều tàn
Anh đi mãi...Có bao giờ trở lại
Để mình em thơ thẩn đứng trông theo
Gió vẫn thế gió âm thầm không nói
Trả lờiXóaMà sao chiều nhộm tím cả hồn anh
Để tim anh thao thức mãi bóng hình
Quên sao được dòng thơ tình em viết
Nhịp cầu…con nước chênh vênh
Trả lờiXóaLòng riêng sao nhớ…buồn tênh nỗi lòng
Em ơi có nhớ anh không
Em Anh kết mối tâm đồng bên nhau
Quên sao được cánh hoa gầy trước gió
Trả lờiXóaThổn thức lòng chờ đợi ánh bình minh
Trong đêm thâu vạn vật cũng chung tình
Trong xa cách vẫn lung linh miền nhớ