Như cơn mưa giữa trời mùa hạ
Như bản nhạc êm đềm tha thiết mênh mang
Chợt ào lên thành khúc hát tự tình…
Con phố bên em những đêm không ngủ
Trên trang giấy buồn, nét chữ liêu xiêu…
Một ngày đầu xuân, một ngày nhớ…
Bên nhành chi mai, nỗi nhớ không lời…
Anh ở gần mà vẫn cứ xa xôi
Như câu thơ của anh em vừa đọc
Trong đêm dài giữa mênh mông khoảnh khắc
Câu thơ buồn không thành bản tình ca
Lại một ngày qua em lại nhớ anh
Em lại chờ và lại thêm nỗi nhớ…
Giữa cuộc đời có muôn ngàn con sóng
Anh đi đâu để con sóng bạc đầu
Lại một ngày qua anh vẫn đi đâu
Như cánh chim bay không tìm về bến đỗ...
Con dốc sau lưng…con dốc dài nghiêng ngả…
Em mệt nhoài trong giấc ngủ bâng khuâng…


Này em có nhớ!
Trả lờiXóaLặng lẽ bao lần nhớ dáng xưa
Hồn anh dậy cả những cơn mưa.
Trời ơi xa quá, xa xôi quá!
Anh tháp hồn bay suốt bốn mùa.
Lặng lẽ phương trời thức đợi trông,
Nửa đêm khuya khoắt uống rượu nồng.
Nỗi nhớ đong đầy, vơi ly cạn!
Đêm về nhuyễn đặc khói mênh mông.
Ngủ quên sương lạnh buốt làn môi,
Thoáng mơ ôm lấy em bên đời,
Ngoài kia đông giá đang tàn lụi,
Gánh em du xuân giữa cuộc đời.
http://chuyen1.wordpress.com/2013/02/11/xuan-ve/