Anh còn nhớ tên em đấy chứ
Sóng Tây Hồ bồng bềnh tóc em bay
Em :“Hà Nội Mùa Thu “
giữa vòng tay
Với nồng nàn đâu đây mùi hoa sữa
Cành liễu già tóc xoã buông một nửa
Lãng đãng Tây Hồ nhẹ bước vòng xoay
Em nhớ vần thơ Hà Nội của anh xưa
Không vương dấu nỗi buồn trong ký ức
Không có những mùa đông lạnh ngắt
Chỉ có bâng khuâng một thoáng “Hà Nội Hoa”
Vẫn giản dị, bình yên, với trái tim mỏi mệt
Với những đau thương
loang lổ nỗi buồn
Và tàn đêm đông lạnh vẫn vấn vương…
Anh vẫn nhớ gọi tên em đấy chứ
“Hà Nội Mùa Thu” nồng
nàn hương hoa sữa
Với hanh hao Đông lạnh Thu tàn
Ngóng xuân về ngắm bóng “Hà Nội Hoa”


Có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng gọi
Trả lờiXóaLệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ôi mùa thu của uớc mơ…
MÃI THU
XóaCó đi đâu cũng vẫn nhớ mùa thu
Với đóa Cúc nhuộm nắng vàng như mật
Gió lãng đãng những vần thơ chân thật
Biêng biếc trời xanh ngăn ngắt hồ thu
Phố cũng quay trong điệu Valxơ
Cho bình minh nắng tãi vàng lỗ chỗ
Dưới bóng cây xanh nhạc buông lòng mở
Bởi Tây hồ mãi dìu dịu hương thu
ió níu hoàng hôn xuống tận giấc mơ
XóaCổ thành xưa ngơ ngẩn lá thu mưa,
Nhờ dòng sông gửi chút tình xa vắng
Mượn hồ Gươm gọi nắng từ trời xanh.
Anh vẫn mãi là mùa Thu nhớ thương
Trả lờiXóaThu diễm tuyệt vẽ say trời hạnh phúc
Thu yêu đương trăm năm tình hò hẹn
Ru đời nhau thiên thu ấm duyên nồng...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóahay, hay lắm ban à
Trả lờiXóa