Hà Nội mùa này lạnh lắm anh ơi
Đường Thụy Khuê gió heo may xào xạc
Cây bàng xưa giờ cũng đã mỏi mòn
Để nhớ thương ai những cành khô trụi lá
Sáng sớm hồ Tây sương giăng kín mặt
Trong gió nhẹ bay bay làn khói mỏng
Da diết tâm hồn những nỗi nhớ mùa thu
Mùa thu ấy anh vào Đà Lạt
Để lại mình em khắc khoải chờ mong
Mùa thu ấy anh không còn nhớ nữa
Hai đứa mình chung bước dưới mưa khuya
Anh ơi anh biết bao giờ có được
Những mưa khuya như thế ở bên nhau
Giờ mình em còn lại với nỗi đau
Ôm thương nhớ cho lòng thêm day dứt
Để hằng đêm vẫn một mình thao thức
Không biết giờ này Đà lạt có thức không?

"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
Trả lờiXóa"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" ẩn nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
Nhớ em khắc khoải nỗi ngóng trông.
Trả lờiXóaNgười như lạc lõng giữa mênh mông.
Nắng đi vẫn nhớ mây ở lại.
Ngày sao thấy vắng cả cõi lòng.